Nhớ ngẩn ngơ khi ve gào khản
giọng
Chỉ mong sao cho ba tháng
trôi vèo
Cảnh ruộng nương của những
đứa trò nghèo
Và mưa nắng làm mọi người
đổi khác
Nhìn vai áo của đứa nào cũng
bạc
Da đặm hơn nét hốc hác lộ
nhiều
Duy chỉ còn những đôi mắt
đáng yêu
Vui vui lắm chúng mình giờ
gặp lại
Nhưng xíu thôi thế là xa xa
mãi
Tuổi thơ ơi tự mỗi đứa mang
về
Những ngày xa cứ đằng đẵng
lê thê
Rồi vắng dần tiếng chào anh,
chào chị
Cuộc đời mà tại sao ta cả
nghĩ
Hẹn hè sang nơi gốc phượng
năm nào
Nghĩ quẩn quanh lòng đã trở
xôn xao
Ồ cánh phượng hình như không đỏ nữa
Có không ai đã lần nào ta hứa
Cùng quay về gợi lại tuổi thơ
xưa
Trời hiểu người gieo hộ những
giọt mưa
Che nhịp thở trong mình nghẹn
nghẹn!
Nguyễn Việt 10B
Nhớ hè xưa mắt ai cũng long lanh
Trả lờiXóaTinh nghịch thân thương xa xăm gần gũi
Hè này gặp nhau xốn xang buồn tủi
Đứa trốn không về đứa nhớ đứa quên
Tay nắm hồi lâu nhờ bạn nhắc thêm
À! Tau nhớ rồi mi là thằng nớ...
Vè vừa rồi anh bạn tôi hơi tủi
XóaĐứa anh mong sao chả chẳng chịu về
Nhưng thực tình anh cũng đã quá phê
Vì những đứa đã về quý anh lắm lắm
Anh giả vờ quên cứ đưa tay mãi nắm
Em là ai trước học ở lớp nào?
Hơi nóng từ anh cứ làm bạn nôn nao
Ô khôn nhỉ đến giờ tôi mới thấu
Anh Tịch khôn ai ai cũng biết
XóaNhưng mà sao cứ nói ra bằng hết
Lộ hết rồi lại làm khổ bạn tôi
Bí quyết gì hãy nói đại thử coi?
Đừng ấp úng dẫu một lời cũng quý!