Bốn
mươi năm trở lại đất Hương Khê
Thầy
cũ trò xưa hẹn nhau về
Kỉ
niệm ngày nào sao lưu luyến
Phượng
hồng đầy ắp những mùa ve
Bốn
mươi năm xa lớp với xa trường
Tình
nghĩa thầy trò vẫn vẹn nguyên
Mai
Thắng, Hoàng Hồ ai nữa nhỉ
Phan
Hồng nhân hậu đến là duyên
Đoàn
Hợi, Đoàn Vân, Phan Thanh béo
Thái
Hoàn, Mai Tịch chuyện tựa ngô rang
Hoàng
Hậu, Uyển, Châu luôn gắng học
Con
nhà gia thế dáng hiên ngang
Cô
bé Thu Ninh tự buổi nào
Bàn
trên ghi sổ dáng thanh tao
Nụ
cười hiền hậu luôn cởi mở
Một
tý đùa trêu nước mắt trào
Bốn
mươi năm trên những chặng đường
Đứa
vội vã cài khuy áo lính
Đứa
say sưa trên bục giảng học đường
Đứa
chân lấm trên cánh đồng cao sản
Đứa
sạm đen do bụi khói công trường
Nay
về đây với nhau là một
Tình
thắm tình bè bạn Thầy Cô
Hiểu
nhau hơn qua mỗi lần hội ngộ
Để
xa rồi nỗi nhớ nhiều hơn
Cho
Thầy được ôm hôn tất cả
Để
yêu thêm cái nghiệp trồng người
Tình
của người suốt đời cầm phấn
Hương Khê 30-4-2014
Thầy Phan Duy Chữ


Đời vẫn còn một chữ tình đấy ắp nghĩa yêu thương.
Trả lờiXóaTình Thầy Trò đã bao năm xa cách
XóaThầy vội ghi mấy dòng chữ gửi trò
Tranh thủ nghe Thầy kể chuyện nhỏ to
Và Thầy nói: "Tau thích bây nhiều lắm"
Em không dám trả lời
Trả lờiXóaĐến trước thầy, em chẳng dám xưng tên
Em ngước lên gặp một vầng mây trắng
Mái tóc thầy bạc qua năm, qua tháng
Chắc thế nào cũng có sợi vì em.
Em thấy em, trong đôi mắt người hiền
Thầy dang tay, em nép vào, im lặng
Em ước ao, giây phút này vô tận
Chỉ bên thầy em mới thấy mình ngoan.
Giữa cuộc đời, bao toan tính thiệt hơn
Nỗi buồn vui, thường đo bằng được mất
Bao “cái được” dư vị còn đắng đót
“Ngoan chưa em” ? Em không dám trả lời.
Em đã đi, quá nửa cuộc đời
Vẫn nguyên vẹn giữ bao điều vụng dại
Vẫn đay rứt bao điều không thể nói
Đứng trước thầy vẫn chưa dám xưng tên
Có bao điều em nhớ em quên
Câu thầy hỏi không thể nào quên được
“Ngoan chưa em” quá nửa đời thao thức
Tuổi sáu mươi, em chưa dám trả lời./.
Hoàng Hồ