Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014
Em không dám trả lời
Đến trước thầy, em chẳng dám xưng tên
Em ngước lên gặp một vầng mây trắng
Mái tóc thầy bạc qua năm, qua tháng
Chắc thế nào cũng có sợi vì em.
Em thấy em, trong đôi mắt người hiền
Thầy dang tay, em nép vào, im lặng
Em ước ao, giây phút này vô tận
Chỉ bên thầy em mới thấy mình ngoan.
Giữa cuộc đời, bao toan tính thiệt hơn
Nỗi buồn vui, thường đo bằng được mất
Bao “cái được” dư vị còn đắng đót
“Ngoan chưa em” ? Em không dám trả lời.
Em đã đi, quá nửa cuộc đời
Vẫn nguyên vẹn giữ bao điều vụng dại
Vẫn đay rứt bao điều không thể nói
Đứng trước thầy vẫn chưa dám xưng tên
Có bao điều em nhớ em quên
Câu thầy hỏi không thể nào quên được
“Ngoan chưa em” quá nửa đời thao thức
Tuổi sáu mươi, em chưa dám trả lời./.
Hoàng Hồ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét