Thế
là lỡ hẹn ngày gặp lại các bạn rồi – cho Trung cáo lỗi vì lý do việc gia đình.
Vậy Trung gửi mấy bài thơ lên mạng để các bạn đọc và thấy được tình cảm của
Trung với đất mẹ Hương Khê, với thuở ban đầu, và hơn thế nữa: tình bạn một thuở
học trò …
NGÀY HỘI KHÓA
Kỷ niệm 40 năm ngày ra trường cấp
3 Hương Khê (Khóa 73-74)
Bốn mươi năm góc biển chân trời
Nay gặp lại tóc đứa nào cũng bạc
Mắt rưng rưng tay trong tay nắm chặt
Gần thật gần mà sao vẫn bâng khuâng
Chúng ta lớn lên giữa ngày tháng chiến
tranh
Bốn mươi năm gặp lại nhau đứa còn, đứa mất
Chùm kỷ niệm một thời đi học
Vẫn nguyên khôi xanh mãi với đất quêpơl,
Bạn còn nhớ không? tất bật vác tranh tre
Bầy chim nhỏ xắn quần vượt rào(**) qua
Hương Vĩnh
Sách vở nồi niêu chồng từng chồng lỉnh kỉnh
Những gói hành trang theo mãi mỗi cuộc đời
Đến hôm nay ờ nhỉ?
đã sáu mươi
Lại lật đật rủ
nhau về hội khóa
Bao thầm kín một thời chưa dám ngỏ
Đến bây giờ ta hãy nói cùng nhau
Có phải tình ta có tự “Ngàn sâu”
Dãy núi Giăng Màn (*) chở che như lòng mẹ
Nỗi nhớ có bao giờ đến thế
…Tiếng trống trường nhớ lớp, bạn bè ơi !
Trần Xuân Trung – Đà Nẵng 28 / 4 / 2014
Giăng Màn (*): Dãy núi bao quanh huyện
Hương Khê- Hà Tĩnh
Rào (*): con sông
NAO LÒNG
Ta thầm biết ơn ký ức
Nao lòng nhớ những ngày xa
Quê cũ đêm khuya thao thức
Nặng lòng nguồn cội ông cha
Bến nước sân đình đò nhỏ
Ngọt mùa lúa trổ tháng năm
Giao hưởng ngày mùa ai tặng ?
Ngập chìm trong tiếng hát xanh
Lay động lòng người ký ức
Một thời cắt cỏ chăn trâu
Cánh cò chiều quê bay lả
Xanh xanh thương nhớ một màu
Rộn rã ngày mùa níu kéo
Chuyến đò chở vội con tim
Hoàng hôn hay chiều lạc nẻo
Để ta thương nhớ đi tìm
Mòn mỏi xa quê sầu giăng
Vết sẹo thời gian lạc lối
Dìu dịu hương hoa đồng nội
Đưa ta về với quê mình
Trần Xuân Trung – Đà Nẵng 28 / 4 / 2014
ĐẤT MẸ
Chạnh lòng nghe
tiếng ầu ơ…
Chim chiều về tổ
bóng mờ hoàng hôn
Mong manh cánh mỏng
chuồn chuồn
Chao đan ngọn cỏ
gieo buồn cho ai ?
Nghiêng vành nón
áo vá vai
Vui buồn lòng mẹ
giêng hai một đời
Quê hương ngày
đó mẹ ơi!
Thương con đò nhỏ
khơi vơi đi về
Nhói lòng ngọn
gió bờ tre
Cây rơm, mái rạ
mùi quê dịu dàng
Quốc buồn gọi
gió mênh mang
Xa quê mắt vẫn
ngập tràn màu quê
Quê hương vàng
ánh thu về
Xạc xào tiếng lá
bộn bề sắc thu
Quê là những sớm
sương mù
Hương là ngọn
gió chần chừ tiễn xuân
Nỗi niềm trong
sáng vô ngần
Hương lòng du tử
bước chân bồi hồi
Quê hương giản dị
vậy thôi
Nghĩa tình phụ mẫu cái nôi ta về
Trần Xuân Trung – Đà Nẵng 28 / 4 / 2014
QUÊ HƯƠNG
Dùng dằng, dúng
dắng hạt mưa
Ngát hương đồng
nội lưa thưa nắng chiều
Nỗi niềm say biết
bao nhiêu
Chênh chao mơ ước
cánh diều tuổi thơ
Giăng màn(*) mây phủ sương mờ
Chập chùng giấc
ngủ xa mơ lại về
Ơi ! miền đất mẹ
Hương Khê
Mái trường yêu dấu
nhớ về tuổi hoa
Lắng trong những
buổi chiều tà
Trời xanh cánh vạc
xa xa nắng mờ
Tình người, tình
đất, tình thơ
Quê hương tình mẹ,
câu hò tình em
(*) Giăng màn: là dãy núi bao quanh huyện
Hương Khê- Hà Tĩnh
Trần Xuân Trung – Đà Nẵng 28 / 4 / 2014
TÌNH ĐẦU KHÓ QUÊN
Xin em giọt nắng
cuối mùa
Để anh nắn lại
phím tơ cung đàn
Chạm vào ký ức
thời gian
Chìm trong nỗi
nhớ bàng hoàng tháng năm
Tình chưa duyên bén sắt cầm
Trái tim lỡ nhịp
mộng thầm tên em
Dịu êm nỗi nhớ dịu
êm
Chiêm bao gặp lại
với miền chiêm bao
Thoáng hương một
thuở ngọt ngào
Bồng bềnh suối
tóc chày vào thơ anh
Thời gian cánh
võng chồng chềnh
Ru hoài kỷ niệm ấm
lành vầng môi
Khoảng trời lưu
giữ đâu rồi
Mái trường thuở ấy
rực sôi tuổi hồng
Anh về tìm lại
mênh mông
Em đã yên ấm
loan phòng còn đâu ?
Anh thầm hỏi với
xưa sau
Tình em còn lại
chút nào nữa không ?
Thôi xin làm ngọn
gió đông
Trốn vào vách
núi quên dòng thời gian
Trần Xuân Trung – Đà Nẵng 28 / 4 / 2014
Những bài thơ gợi nhớ một thời thật hay và cảm động về tình bạn , tình yêu đôi lứa,..gắn với tình yêu quê hương sâu nặng nghĩa tình..
Trả lờiXóaEm nó vẫn đợi anh
Trả lờiXóaTừ lúc còn để chỏm
Rồi bao lần thấp thỏm
Đứng ngắm lòi lim xanh
Giờ mái tóc hết xanh
Anh hẹn rồi lại nhỡ
Em khô dần nỗi nhớ
Lắng sâu trái tim hồng
Trung anh có biết không
Sao anh vô tình mãi
Anh ơi đừng ngần ngại
Nắm tay em một lần...