Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014

Xin đừng quên nhau

Bạn bè ngày xưa cấp ba Hương Khê
Nếu ra trường năm 74 ấy nhỉ
Chúng ta lớn lên dưới thời đánh Mỹ
Chia ngọt, sẻ bùi mình vẫn có nhau
          Người ra trường trước, kẻ ra trường sau
          Bom đạn Mỹ buộc bạn ta cầm súng
          Nhiều bạn ngã xuống nơi chiến trường anh dũng
          Và chẳng bao giờ thấy bằng tốt nghiệp của mình đâu
Nhiều bạn trở về với đôi mắt quầng sâu
Chân tay bạn chẳng bao giờ còn có đủ
Bởi giặc Mỹ chính là loài cầm thú
Anh thương binh chống nạng vẹt đường làng
          Nhiều bạn của mình đang học giỏi dang
         Chợt sáng hôm sau không còn đến lớp
         Hoả tiễn trúng hầm, loé lên tia chớp
         Hồn bạn tôi chỉ còn mảnh khăng tang
Nhiều bạn thấm vào mình chất độc da cam
Chân tay bạn teo dần và co quắp
Dắt con trâu, buộc con bò không chặt
Bóng liêu xiêu in đậm ráng chiều thu
         Nhiều bạn trở về từ những chiến khu
         Từ những chiến trường đầy bom rơi đạn lạc
        Sinh con ra cả nhà đều ngơ ngác
        Không biết tội tổ tông hay tội của chính mình
Chuyện ngày xưa xin nhắc vậy thôi
Chuyện ngày nay với bạn bè thượng tại
Tuổi chúng mình cũng công thành danh toại
Cũng ông nọ, bà kia – oai lắm chứ giỡn đâu
            Bạn gặp nhau, tóc điểm bạc mái đầu
            Nhiều vị đã trở thành ông bà nội ngoại
            Nhưng chúng mình, bạn và tôi luôn nhớ mãi
            Kỷ niệm một thời không thể nào quên.

                             Trần Diện   11/6/2010.   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét