Đêm vắng em đêm buồn vô hạn
Nguyệt sầu nghiêng chút bóng lẻ loi
Nguyệt sầu nghiêng chút bóng lẻ loi
Hai ta mấy chục năm rồi
Mà sao quyến luyến như hồi mới yêu
Em đi
biền biệt đời đơn chiếc
Gánh
nặng hai vai việc nước nhà
Cuộc
sống gian truân nơi hẻm vắng
Đêm về
lành lạnh cõi lòng ta
Đời dâng trái ngọt cho đôi lứa
Riêng chỉ hai ta lắm nhọc nhằn
Về lại bến xưa thuyền thương nhớ
Đừng làm tan vỡ một trời xuân.
Trần Diện- Vũng Tàu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét