Nhớ nhung đất mẹ, một chốn quê
Hình ảnh thân thương cứ hiện về
Nhà lá năm nao từng học nhóm
Cổng vào râm mát, mấy khóm tre|
Nhớ con đường ấy đã tập xe
Nhà bên nấu kẹo, quyện hương
chè
Mất đà ngã dúi, đưa tay
đỡ
Vụng về, xấu hổ, ''quê thật
quê''
Chuyện ấy lâu rồi, xưa rất xưa
Hỏi ai còn nhớ tận bây giờ
Nhỏ nhặt đã lùi sâu dĩ vãng
Chúng mình là bạn thuở ấu thơ
Tưởng
đã quên rồi, năm tháng xa
Người
bạn đồng môn ở cạnh nhà,
Nay lại
làm thơ nhắc chuyện cũ
Gợi
chút tình riêng: THƠ VỚI TA
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét