Đi tìm sự lãng mạn
Người phụ nữ ấy lang thang vô dịnh dưới trời mưa phùn của ngày cuối năm. Chị
nhìn dòng người ngược xuôi hối hả mà như thấy một thời vất vả bon chen của
mình. Giờ đây con cái đã lớn, chúng có bạn bè, có khoảng trời riêng, chồng thì
vẫn lăn lóc đánh vật với tiền. Ngồi một mình ở trong ngôi nhà rộng mênh mông,
chị thấy cô đơn quặn thắt.
Thế rồi chị gặp lại người yêu cũ, tuổi trẻ ùa về, ngất ngây
ngạt thở. Anh vẫn chẳng khác xưa, vẫn dịu dàng chu đáo, vẫn ngọt ngào tha thiết.
Trái tim chị lại xao xuyến khi bốn mắt gặp nhau. Một nỗi buồn man mác, tiếc nuối
đến đau lòng. Anh lại đưa chị đến quán cà phê xưa. Những kỷ niệm xưa ào về làm
chị quên đi thực tại, lòng lại xôn xao khi tình yêu trở lại. Người nóng bừng,
chị trở về tuổi mười tám đôi mươi khi anh khen: ‘’Em vẫn đẹp!’’. Lâu lắm rồi chị
mới lại nghe được một lời khen, mới lại thấy cảm giác ngọt ngào, tự tin và hãnh
diện.
Khi trở về nhà, mọi cảm giác lâng lâng biến mất. Hiện lên
trước mắt chị một người đàn ông đi làm về tụt bộ quần áo, tiện tay vứt toẹt lên
mặt bàn giữa phòng khách, rồi đặt phịch người xuống salon gọi vợ: ‘’Em cho anh
cốc nước!’’ Một người đàn ông chẳng biết đồ đạc của mình để đâu. Một người đàn
ông mê bóng đá hơn vợ con. Một người đàn ông coi tất cả các ngày trong năm (trừ
ba ngày Tết) đều như nhau, không có ngày nào đặc biệt hơn ngày nào. Người đàn
ông chưa bao giờ biết tặng hoa, tặng quà cho vợ. Một người đàn ông như Thiên
Lôi, chỉ đâu dánh đấy. Chị thở dài, thấy lòng nặng trĩu nỗi buồn, cuộc sống như
nặng nề, bí bức hơn.
Đặt lưng xuống giường, chị cố quên đi người chồng khô khan,
vụng về để ru mình vào giấc ngủ bằng hình ảnh lãng mạn, những lời ngọt như mật
của người xưa...
***
Bản nhạc du dương, ánh đèn mờ tỏ, mùi nước hoa đàn ông
thoang thoảng gợi tình, chị đắm chìm trong không gian lãng mạn của quán cà phê
bên người xưa, quên đi tất cả. Bỗng chị thấy người tình nhăn mặt khi anh nhìn
vào chiếc điện thoại di động đang reo chuông. Anh nghe điện thoại mà mặt đanh lại,
lạnh lùng, giọng nói cố kìm nhưng lại càng thấy sự cục cằn, giận giữ:”Biết rồi.
Lát nữa sẽ về’’. Ánh mắt dữ tợn của anh trở nên dịu dàng khi anh quay lại nhìn
chị. Chị chợt thấy tất cả sự lãng mạn biến mất, tất cả chỉ còn là giả dối. Chị
thầm hỏi: Người đàn ông này về nhà với vợ tệ như thế nào? Chị chợt thấy ghê sợ.
Chị trở về nhà đã thấy chồng về từ lúc nào. Anh tròn mắt, sững
sờ: ‘’Hôm nay em đi đâu mà đẹp thế? Mà em ăn cơm chưa? Anh vẫn để phần cơm cho
em đấy’’. Anh ngồi bên khi chị ăn cơm, rủ rỉ: ‘’Thằng bạn cho hai vé xem ca nhạc,
em rủ ai cùng đi cho vui’’. ‘’Sao anh không đi? Không thích đi với vợ à?’’. ‘’Vớ
vẩn, thích quá chứ lị. Nhưng ai kiếm tiền hộ... hì hì hì... anh phải viết đề
cương để sang tuần nộp... đúng là vắt óc kiếm tiền... hì hì...’’. Anh nháy mắt
toét miện cười.
Thì ra , mệt mỏi với công việc, với lo toan cuộc sống, chị
chỉ thấy nhược điểm của anh để mà bất mãn, thất vọng... Còn anh thì vẫn thế, vẫn
nguyên những ưu nhược điểm từ xửa từ xưa mà thời yêu nhau chị đã yêu tất cả. Sự
lãng mạn chẳng cần tìm đâu xa, sẽ thấy ngay trong ánh mắt, nụ cười, trong sự
quan tâm nhỏ nhặt của người bạn đời đối với gia đình, đối với ta...
Báo PNVN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét