Từ bữa ta trách mày
Đêm nào cũng cứ xay
Không cho ai yên giấc
Thế là mày im bặt...
Cũng khổ thân mày thật
Trót cuộc đời mài răng
Nhưng mà ta biết rằng
Mày chỉ mài khe khẽ
Đêm nào cũng cứ xay
Không cho ai yên giấc
Thế là mày im bặt...
Cũng khổ thân mày thật
Trót cuộc đời mài răng
Nhưng mà ta biết rằng
Mày chỉ mài khe khẽ
Chỉ để kêu thật bé
Đâu giám bỏ cái nghề
Dù có khó trăm bề
Nghỉ là con lại đói...
Đâu giám bỏ cái nghề
Dù có khó trăm bề
Nghỉ là con lại đói...
(Nguyễn Việt)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét